Giáng sinh năm đó, ông già Noel đang chuẩn bị lên đường thì phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng: tuần lộc của ông đột nhiên không muốn bay nữa. Chúng chỉ muốn nằm ườn ra ăn bánh quy và xem TV. Ông già Noel bối rối, cố gắng dỗ dành, năn nỉ, thậm chí còn hứa sẽ tăng lương cho chúng, nhưng không con nào chịu nhúc nhích.
Trong lúc đang đau đầu tìm cách giải quyết, một chú yêu tinh nhỏ tên là Pip đã có một ý tưởng táo bạo. “Ông già Noel, tại sao chúng ta không dùng chim cánh cụt thay thế?” Pip đề xuất. Ông già Noel nhìn Pip với vẻ hoài nghi. “Chim cánh cụt á? Chúng làm sao mà kéo được xe trượt tuyết chứ?”
“À, nhưng chúng rất dễ thương!” Pip đáp lại với nụ cười tinh quái. “Và chúng rất thích trượt băng. Chúng ta chỉ cần gắn xe trượt tuyết vào lưng chúng và để chúng trượt đi!”
Thế là, đêm Giáng sinh năm đó, thay vì tuần lộc kéo xe, ông già Noel đã xuất hiện với một đội quân chim cánh cụt mặc mũ ông già Noel, kéo chiếc xe trượt tuyết bay lượn trên bầu trời. Các chú chim cánh cụt vô cùng phấn khích, chúng trượt băng trên không trung, tạo ra những đường lượn đẹp mắt và tiếng kêu “Quạc quạc!” vui tai.
Mặc dù có một vài lần chiếc xe trượt tuyết bị trượt ra khỏi quỹ đạo một chút vì các chú chim cánh cụt quá hăng say với màn biểu diễn trượt băng của mình, nhưng cuối cùng, ông già Noel và đội chim cánh cụt của mình vẫn hoàn thành nhiệm vụ và mang niềm vui đến cho mọi nhà. Giáng sinh năm đó trở thành một trong những Giáng sinh đáng nhớ nhất, và từ đó về sau, tuần lộc không bao giờ dám lười biếng nữa!
ENG
